Tờ mờ sáng, Cố An đang tu luyện trong động phủ.
Từng luồng khí tức màu đỏ trắng lượn lờ tràn ra từ chiếc bình ngọc cổ dài, chui vào mũi miệng Cố An, tỏa ra vầng sáng lấp lánh.
Khí tức kia lăng lệ, sắc bén, sát ý lẫm liệt, nhưng lại vô cùng thuần hậu.
Sau khi tràn vào cơ thể Cố An, nó nhanh chóng luân chuyển khắp tứ chi bách hài, hóa thành từng tia hỗn nguyên huyết lục chân cương mỏng manh khó lòng phát giác, âm thầm ẩn nấp.




